Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Từ lúc nào tôi đã quen với việc ngày ngày làm phiền một ai đó. Từ lúc nào tôi đã quen với việc có bất cứ điều gì khó khăn sẽ cố gắng nói với ai đó. Từ lúc nào tôi đã quen với việc trong lòng tôi chỉ có một mình ai đó. Từ lúc nào tôi đã biết mình chẳng còn là mình trước kia nữa.
Hạnh phúc mong manh
Có nhiều hơn một lần tôi muốn được hạnh phúc cùng với một ai đó. Tôi đã cố gắng gạt bỏ đi tất cả, tự trọng, xấu hổ chỉ để mong hạnh phúc với một ai đó. Người đó đến bên tôi trong những ngày thu rất đẹp. Người đó chở tôi đi trên con đường mà tôi đã có đến n lần đi một mình. Thì ra hạnh phúc chỉ có thế, chỉ cần là người đó thì dù là thế nào, ở đâu tôi cũng có cảm giác hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc nó mong manh lắm. Nó mong manh hơn cả những sợi lụa hay màng tơ nhện. Hạnh phúc nó chẳng có tên, chẳng có hình và nó chẳng lâu.


Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình thật lòng thương, thật lòng yêu, thật lòng quan tâm thì một ngày nào đó người đó cũng sẽ thật lòng yêu, thật lòng thương và thật lòng quan tâm tôi. Tôi đã dành nhiều ngày tháng của mình chỉ để âm thầm yêu thương người đó, âm thầm mà chưa một lần mong muốn được đáp trả. Tôi đã ngỡ người đó đã thật lòng cùng mình, tôi cứ ngỡ tôi đã có được thứ mình muốn. Nhưng mà ở đời chẳng ai có thế cướp đi của ai cái gì. Tôi đã thèm muốn thứ của người khác, tôi đã cố tình giành lấy thứ của người khác và cái giá của tôi phải trả đó là sự dối trá.
Tại sao người lại dối tôi?
Tôi đã tự hỏi như thế bao nhiêu ngày từ lúc tôi biết người và cô gái của người ngày càng mặn nồng bên nhau. Tôi có làm gì sai sao? Đúng rồi tôi đã thèm muốn thứ của người khác và cuối cùng thì thứ tôi muốn đó đã, đang và sẽ mãi là của người khác chứ chẳng bao giờ là của tôi.
Cảm giác bị người mình yêu thương phản bội nó đau hơn vạn lần người đó rời đi, nó đáng sợ hơn vạn lần không được thấy người đó. Tôi đã tự cào cấu tâm trí mình nhiều ngày liền, tự ru lòng mình nhiều ngày liền rằng đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Nhưng không, đó chẳng phải hiểu lầm. Rõ ràng và rành mạch, người tôi yêu thương đã mang tôi ra làm một thứ thuốc thử với tình yêu của họ. Người tôi yêu thương bao lâu nay đã biến tôi thành thứ trò chơi mà trong trò chơi này tôi nhận hết chua cay. Người đó nhẫn tâm mang tôi ra làm trò tiêu khiển hay do tối đáng bị như vậy vì tội thèm muốn thứ của người khác?
Tôi thấy mình đau khổ đến cùng cực mỗi khi nghĩ đến điều đó. Tôi thấy giá như mình đừng có tồn tại nữa thì tốt biết mấy. Tôi cảm thấy thế giới này còn lại một mình tôi với nỗi đau mà bản thân không sao chữa lành được. Tôi chẳng biết mình phải sống thế nào cho đúng khi bản thân giống như con nhím bị nhổ hết gai. Tôi chỉ là một con nhím thu mình lại những năm tháng cuộc đời, rồi một ngày tôi nhổ hết những chiếc gai chỉ để mong gần người đó. Thế rồi thì người đó đã biến tôi thành một thứ trò chơi kinh tởm. Tôi chỉ còn lại những vết thương của mình, những chiếc gai đã nhổ chẳng thể mọc lại. Tôi đau đớn và hoang mang trước cuộc đời mình.


Mất đi người đó hay đúng hơn là chưa bao giờ có người đó với tôi không đau đớn bằng bị người đó mang ra làm trò thí nghiệm. Đến nằm mơ tôi cũng mơ thấy người đó đang hạnh phúc cùng cô gái ấy. Ừh nhỉ, họ là một đôi mà, họ đáng được ở bên nhau, tôi là thứ gì mà mong mà ngóng được hạnh phúc chứ?
Tôi cứ bước đi trên con đường của mình mà chẳng biết mình phải làm gì. Bảo tôi quên người đó đi ư? Làm sao quên được những điều người ấy đã làm với tôi. Nhưng bảo tôi nhớ người ấy ứ? Làm sao tôi có thể nhớ người đã đối xử với tôi như thế được? Tôi chẳng biết mình phải làm sao, chẳng biết thứ gì sẽ diễn ra tiếp theo trong cuộc đời tôi. Nhưng tôi đã chẳng còn tin vào thứ gọi là tình yêu ấy nữa, có thể tình yêu chỉ có với những người khác mà trừ tôi ra. Tôi chẳng đủ dũng cảm nắm tay ai được nữa. Tôi sợ, tôi sợ họ lại lừa dối tôi, tôi sợ họ lại mang tôi ra làm trò chơi. Với tôi mà nói trái tim tôi đã tan nát theo những dối trá của người đó rồi. Nó chẳng còn muốn điều gì từ hết thảy thế gian. Nó cứ thế đập để mà tồn tại.


Người ta nói hãy cứ cố gắng yêu thương hết mình đi rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn. Người ta nói cứ cùng nhau trải qua sóng gió đi, hạnh phúc sẽ ở cuối con đường. Người ta là ai mà lại dám nói như thế? Hạnh phúc không có ở cuối con đường đâu. Hạnh phúc chỉ là một thứ con người ta ảo tưởng ra mà thôi. Tôi đã cố gắng, rất cố gắng. Tôi muốn làm tất cả cùng người đó. Tôi biết người đó khó khăn và tôi muốn cùng người đó trải qua khó khăn. Nhưng rồi thì sao? Ừh người đó khó khăn thật nhưng người đó chỉ muốn trải qua với cô gái của người đó thôi, không phải tôi.
Tôi chỉ là một kẻ đứng ở một góc nào đó nhìn theo thứ hạnh phúc mà họ có, còn tôi tan nát lòng khi nhớ về những điều dối trá. Tôi đã không dám mở mắt lúc nửa đêm mỗi khi giật mình tỉnh dậy, tôi sợ tôi lại vơ lấy điện thoại và gọi cho người ấy. Tôi đã ôm thật nhiều việc để không có thời gian nghĩ về người đó khi tôi đi làm. Nhưng mỗi khi màn đêm đến tìm, lòng tôi lại trống rỗng và mệt mỏi. Tôi muốn được người đó ôm vỗ về an ủi động viên. Tôi muốn được ngủ ngoan trong tay người đó. Tôi muốn được cùng làm những việc nhỏ nhặt thường ngày. Tối vẫn cứ muốn người đó ở bên tôi. Đúng như câu thơ của một ai đó " đúng hôm quyết tâm ghét/ Thì tim đòi bao dung". Dù sao thì tôi đã chẳng thể quên được người đó, dù sao thì tôi cũng chẳng có được hạnh phúc cùng người đó. Có chăng chỉ là một khoảng thời gian vá víu bên tôi của người đó. Tôi chỉ là tạm bợ cho những ngày không có cô gái đó. Dù sao tôi cũng chỉ là thứ người ta vất bỏ bằng một tin nhắn điện thoại. Dù sao tôi cũng chỉ nhận được lời xin lỗi chẳng biết thật lòng hay không bằng 2 ký tự. Dù sao thì với một kẻ thèm khát thứ của người khác như tôi cũng đáng nhận được như thế. Hạnh phúc không có ở cuối con đường, tôi không tìm kiếm nữa mà tôi sẽ cố gắng tồn tại cho đến khi nào tôi không còn muốn tồn tại nữa.
C.P.H

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016


Em đâu có là gì trong nghiêng ngả tình anh
Là chiếc lá vàng hanh, sót trong mùa đông muộn
Đâu thể ở lại với cành, kể cả khi rất muốn
Huống hồ gì,
một tiếng,
yêu.
Em biết mà,
nước mắt em có đáng bao nhiêu
Và những điều em đau phả vào anh hời hợt
Hơn một lần em muốn mình bỏ đi, không một lời từ biệt
Nhưng rồi, lại thương.
Em đâu có là gì trong anh, giữa những ngã đường
Vấn vương một chút thôi, nhớ thương rồi quên lãng
Trái tim anh vẫn ở trọn bên kia dĩ vãng
Em lại ở tương lai
một cái níu tay
làm sao đủ khiến anh nhận ra hữu hạn của đời người.
Em đâu có là gì trong anh, giữa nước mắt và nụ cười
Em chắc đến mười mươi là vậy
Yêu thương cũng chỉ mình em giữ lấy
Mà chẳng hiểu sao
ở nơi nào
cũng thấy bóng anh.
Có lẽ là, do hạnh phúc mong manh
Em sợ tuổi trẻ mình qua nhanh
nên thương cuồng, yêu vội
Mà yêu thương thì làm gì có lỗi
Như anh yêu một người, người ấy chẳng phải em.
Một mối quan hệ không tên, mảng ký ức ướt mèm
Nước mắt em rơi cả những đêm anh gọi bảo rằng được biết em là may mắn
Biết để làm gì vậy anh
khi mà cách chia nhau bằng một đôi dấu lặng
Mỗi người, nặng một nỗi đau riêng.
Em đâu có là gì trong anh, ngay từ phút đầu tiên
Mà sao em lại chọn cách gắn liền cuộc đời mình
vào nhập nhằng tình cảm anh
giữa hai dòng quên nhớ
Người ta bảo anh tham lam, bỏ bên nào cũng đều không nỡ
Em vỡ lòng
ráp vần một chữ Quên
Chẳng thể thuộc được nên đành nhớ đến tận cùng.
Chúng mình, lạc một lối đi chung
ST

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Cậu à!
Đã rất lâu rồi tớ không được nghe giọng cậu nói, tiếng cậu cười nữa. Tớ rất nhớ, rất nhớ những gì thuộc về cậu. Nhưng nhớ thì nhớ vậy thôi tớ vẫn mỉm cười chúc mừng cậu. Tớ đã rất lo cậu chỉ biết đến công việc, biết đến những ước mơ và tham vọng của cậu mà quên đi mất yêu thương. Tớ rất lo nhưng giờ thì tớ yên tâm rồi.
Tớ trước đây đã nghĩ mình là một nữ phụ. Chúng mình ríu rít bên nhau nhưng tớ lại chỉ xếp sau một cô gái. Cô gái ấy lạnh lùng với cậu, thờ ơ với cậu vì cô ấy không tin tình cảm của cậu là thật. Đã từng có một thời gian tớ quay quắt trong những giằng xé của tâm hồn tớ. Tớ và cô gái đó cũng là bạn cậu ạ. Cũng như trước đây tớ với cậu cũng là bạn vậy đó. Một ngày đẹp trời cô ấy nói với tớ tình cảm của hai người và tớ đã nhận ra lúc đó mình chỉ là nữ phụ trong cuộc đời của cậu.
Một ngày đẹp trời nào đó cậu đến bên tớ đúng không? Tớ nhớ rất rõ rằng ngày đó tớ cũng giằng xé rất nhiều trước quyết định bước đi chung với cậu. Tớ đã phản bội lại người bạn đó và muốn được hạnh phúc cùng với cậu. Tớ cứ nghĩ tớ không phải là nữ phụ nữa, tớ đã là nữ chính trong cuộc đời của cậu.

Một ngày mưa cậu rời bỏ tớ với những lý do cũng như lúc cậu đến. Cậu nói mình chẳng hợp nhau. Cậu nói tớ không thể bước vào thế giới của cậu. Tớ không tin vào điều đó. Tớ tin rằng vì tớ còn yêu, vì tớ cần có cậu nên tớ sẽ cố gắng thật nhiều để được bên cạnh cậu. Tớ cố gắng nhiều hơn để thích nghi với những điều mà cậu đã từng nghĩ đến. Tớ đã học cả những trò game mà cậu đã, đang chơi. Tớ lang thang nhiều lần đến quán cafe cậu đã từng ngồi. Tớ bớt xem những bộ phim tình cảm làm lòng tớ hay mông lung. Tớ cố gắng thích nghi với công việc mà trước đó tớ chẳng thích thú vì nó có cậu. Tớ cũng xây dựng cho mình từng kế hoạch cụ thể để có thể thật tốt bước đi cùng cậu. Tớ đã âm thầm tìm hiểu thêm về con người của cậu, về những ước mơ và cả những sai lầm của cậu. Tớ cần cậu nên tớ không thể mất cậu. Tớ đã cố gắng rất nhiều vì tớ vẫn nghĩ cậu cũng như tớ, hai chúng ta đã yêu nhau và chúng ta có thể hạnh phúc bên nhau.
Nhưng tớ đã lầm rồi cậu nhỉ? Tớ đã sai rồi. Nữ phụ thì mãi mãi chỉ là nữ phụ, sao có thể sau một đêm mà thành nữ chính được. Tớ chỉ là một vai diễn phụ trong đoạn tình của hai cậu mà thôi.
Ngày cậu nói cậu sẽ không ở cùng thành phố với tớ nữa tớ đã rất muốn nhìn thấy cậu một lần dù là lần cuối. Nhưng ngày đó người cậu nhìn, người cậu gặp không phải tớ mà là cô gái đó. Khi cậu trở lại cũng vẫn là cô ấy cậu muốn nhìn, muốn thấy và muốn ở bên. Tớ hiểu rồi cậu ạ, tớ chỉ là nữ phụ mà thôi.
Sáng hôm nay cậu có biết tớ đau khổ đến thế nào không? Tớ nhìn cô ấy vui tươi, ríu rít hát ca mà tim tớ như bị ai đó bóp thật mạnh không thể thở nổi, đau đớn. Tớ có cảm giác tim tớ chỉ là đang thoi thóp đập, thoi thóp đập khi nhớ đến cả một khoảng thời gian cậu ở cùng cô ấy. Cậu biết không, nó đau đến mức tớ chẳng thể thở được, chẳng thể khóc được, chẳng thể cười được và chẳng thể cảm nhận được gì nữa.
Sau khi cơn đau ấy lên đến đỉnh điểm tớ nhận ra lòng tớ lại bắt đầu như trước đây - lạnh ngắt. Sau khi tớ thấy mình bình tĩnh hơn thì tớ bắt đầu đón nhận nó như một lẽ dĩ nhiên. Rõ ràng rằng cậu là của cô gái đó mà chứ có phải của tớ đâu mà tớ dám tham lam đòi có. Rõ ràng là cậu chỉ cần cô ấy mà chứ có cần tớ đâu mà tớ cứ cố chấp cố gắng. Cậu chỉ muốn ở cạnh cô ấy thôi chứ có phải tớ đâu mà tớ cứ chờ cứ đợi. Tớ phải tỉnh ngộ rồi nhỉ? Tớ phải kết thúc sự chờ đợi này, kết thúc làm phiền cậu, kết thúc hờn trách cậu để cậu bắt đầu hạnh phúc với cô gái ấy. Cô gái ấy là một người tốt cậu à. Cô ấy xứng đáng được hạnh phúc. Sóng gió của hai người là tớ nay đã qua đi rồi, cậu có quyền được hạnh phúc cùng cô ấy rồi. Tớ sẽ mỉm cười chúc phúc cho hai người. Lời chúc phúc của một nữ phụ. Tớ đã hết vai rồi cậu nhỉ và khi đã hết vai thì phải biến mất thôi. Tớ sẽ biến mất vì đến lúc nói lời chúc phúc của một nữ phụ rồi.

Nhưng cậu à!
Tớ vẫn muốn tham lam thêm một ngày. Tớ vẫn muốn tham lam thêm 24h có cậu. Tớ vẫn muốn cùng cậu trọn vẹn một ngày bên nhau, vui vẻ với những tiếng cười, những cái siết tay, những cái hôn và cái ôm thật chặt. Nói thật tớ vẫn mơ về một ngày như thế, một ngày chúng ta cuộn tròn trong chăn ấm ngủ một giấc thật no. Một ngày đó bắt đầu với những tiếng cười. Tớ muốn cùng lang thang trên một con đường với cậu. Tớ muốn cùng nấu bữa cơm, cùng ăn cơm và cậu sẽ là người rửa bát. Rồi chúng ta sẽ lang thang trong một rạp chiếu phim, lang thang trong một góc quan nhỏ với cafe. Buổi tối kết thúc với mấy bài hát nhẹ nhàng. Tớ vẫn tham làm muốn có thêm một ngày như thế.
Tớ biết cậu không muốn điều đó. Àh không là cậu muốn nhưng cậu muốn làm điều đó với cô ấy chứ không phải tớ.
Vậy thôi cậu cứ yên tâm hạnh phúc với cô gái ấy. Tớ sẽ không sao đâu. Từ bây giờ tớ sẽ sống tiếp theo cách của mình. Tớ sẽ lang thang một mình trên con đường tớ muốn đi. Tớ sẽ đạp xe thật nhanh giống như đang đua với cậu. Tớ sẽ ngồi im một góc nhỏ nhâm nhi tách cafe và một bản nhạc. Tớ sẽ tới rạp chiếu phim một mình và xem những bộ phim hành động. Tớ sẽ làm tất cả những điều tớ muốn như thể cậu vẫn bên cạnh tớ, đang cùng tớ làm. Vì tớ đã sống trong mơ quá nhiều rồi nên bây giờ cảm giác cậu ở cạnh đó đã trở nên thực ảo lẫn lộn. Chẳng sao cả chỉ cần tớ vẫn tốt là được đúng không? Tớ sẽ sống thật tốt, thật tốt cậu ạ.

Nhưng hiện tại cậu để tớ chìm trong những cơn say nhé. Chỉ cần có hơi men là tớ sẽ ngủ thật ngon. Chỉ cần có hơi men tớ sẽ thấy tim tớ vẫn còn đập dù cho nó đang bị bóp đến vỡ vụn. Tớ sẽ sống thật tốt sau khi tớ tỉnh những cơn say. Tớ sẽ cố gắng thật nhiều vì một người cứ ở trong lòng tớ là cậu.
Người ta nói yêu một người không có gì đáng xấu hổ, vì vậy tớ yêu cậu nhưng tớ cũng chưa bao giờ hi vọng có thể ở cùng cậu mãi mãi. Tớ yêu cậu, trước đây, bây giờ và sau này nữa. Và vì tớ yêu cậu nên khi vai của tớ kết thúc tớ phải biến mất để nhường sân khấu lại cho nữ chính thật sự của cậu. Tớ gửi tới hai người lời chúc phúc chân thành nhất. Tớ muốn cậu hạnh phúc và vui vẻ. Nữ phụ là tớ đây biến mất thật rồi. Hãy thật hạnh phúc với cô gái ấy nhé, cả hai xứng đáng được hạnh phúc. :)))
" Trời cho tôi cô đơn bao nhiêu lần nữa đây, tôi không hề trách đời hay giận người mau đổi thay"
Dương Tứ Bình

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Chi phí phá thai là bao nhiêu tiền? Đây là một trong những thắc mắc của nhiều chị em về phá thai. Phá thai là một trong những hành động gây ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe sinh sản chị em. Phá thai an toàn là lựa chọn của nhiều chị em khi có quyết định bỏ thai.
Chi phí phá thai có nhiều cách để tính, chưa có một cơ sở y tế nào có thể đưa ra một mức phí phá thai cụ thể, bởi lẽ:

Chi phí phá thai bao gồm: phí kiểm tra sức khỏe thai phụ trước khi phá thai, phí thực hiện tiểu phẫu; phí tiêu viêm sau phá thai và có thể có một số chi phí phát sinh.
Kiểm tra sức khỏe trước khi tiểu phẫu:
Để đảm bảo trong quá trình thực hiện tiểu phẫu không xảy ra bất kỳ biến chứng nào ảnh hưởng đến sức khỏe, bạn sẽ phải tiến hành kiểm tra: xét nghiệm máu, siêu âm,  điện tâm đồ,  khám phụ khoa ( niệu đạo, khí hư), chức năng gan, chức năng thận .... những xét nghiệm này hết sức nhanh chóng với chi phí hợp lý.
Chi phí tiểu phẫu phá thai:
Chi phí phá thai nhiều hay ít phụ thuộc vào phí tiểu phẫu. Chi phí tiểu phẫu phụ thuộc vào những yếu tố sau: kích thước thai, tuổi thai, sức khỏe thai phụ…dựa vào những yếu tố đó bác sĩ sẽ tư vấn phương pháp phá thai, mỗi phương pháp phá thai có chi phí khác nhau.
Chi phí tiêu viêm sau phá thai:
Quá trình phục hồi sau khi tiến hành tiểu phẫu là vô cùng quan trọng.. Nếu không được tiêu viêm hay bệnh nhân không nghỉ nghơi hợp lý sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, dẫn đến di chứng. Chi phí tiêu viêm sau tiểu phẫu không cố định, phụ thuộc vào tình hình mỗi bệnh nhân. Có thể tiêu viêm bằng thuốc tiêu viêm hoặc truyền dịch.
Khi có quyết định phá thai chị em nên đến những cơ sở y tế chuyên khoa để được thực hiện một cách an toàn và đảm bảo hạn chế tối đa mức độ ảnh hưởng của phá thai đối với sức khỏe chị em.

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Hà Nội những ngày lạnh 5 độ C!
Em vẫn ngây ngốc khi miệt mài nghĩ về người đã quyết tâm bỏ em lại một mình. Em vẫn đứng đó trong mưa trong gió chờ đợi một bóng không bao giờ trở lại. Em vẫn khóc thầm hàng đêm vì một người đã quên em sạch sẽ. Em đó, vẫn ngây ngốc như chính mình thế đó.
- Đi cùng thấy không hợp nên không muốn sâu đậm gì thêm.
- Chúng ta hãy làm bạn đừng tiến xa hơn nữa.
Đó là những lời của anh. Em không phản đối. Nhưng em đã, đang nỗ lực để bước vào cuộc sống của anh. Anh có biết không? Anh ở đâu rồi? Sao đêm đêm em gọi tên mà chẳng thấy anh đâu, chỉ biết vùi đầu trong gối cùng những giọt nước mắt.
Em ích kỷ lắm, em chỉ cần có anh thôi. Em chẳng cần ai hoàn hảo hơn nữa cả, em cũng chẳng cần ai tốt hơn nữa cả, chỉ cần một mình anh là đủ. Nhưng hình như anh cần nhiều hơn. Anh cần phải sống nhiều hơn những thứ đó và anh quyết tâm rời đi như chưa bao giờ nói yêu thương em vậy. Vậy mà em vẫn ngây thơ lắm, vẫn tin ngày anh trở về, vẫn đợi chờ và vẫn tìm kiếm.


Anh có biết không...
Em đã chạy đi tìm anh. Em đã ngồi một mình ở góc quán nhỏ bên đường lạnh lẽo đưa mắt nhìn xung quay mong thấy được anh.
Em đã từng dầm mưa lạnh buốt chỉ để mong được thấy anh.
Nhưng em chẳng thể thấy được, anh chẳng quan tâm em đang ở đâu, anh chẳng muốn biết em thế nào. Anh thật tàn nhẫn.
Em đã dành cả những buổi trưa để mầy mò học nấu những món ăn mới chỉ để được một lần nấu cho anh.
Em cũng đã dành rất nhiều thời gian để học chơi một bộ game, để lúc anh quay về sẽ chơi cùng anh.
Em vẫn cứ để thói quen khi có anh, vẫn thỉnh thoảng ngó sang bên và định nói lấy giúp em cốc nước. Em vẫn tự ủ ấm đôi tay mình bằng cốc trà nóng như mọi khi anh vẫn nhìn thấy
Nhưng chợt nhận ra đã qua mất một mùa rồi mà sao vẫn còn nhớ.
Anh có biết những gì diễn ra xung quanh em thế nào không? Mọi người cứ cười cợt trước mặt, đằng sau ai cũng chất chứa những tâm tư, em chẳng muốn thấu tỏ nữa. Em nhàm chán với những bộ phim tình cảm trai gái, sướt mướt vì chỉ cần nhìn họ em lại nhớ đến chúng mình.
Em tìm đến giấc ngủ để trốn tránh thế gian.
Em vẫn note lại những ghi chú trong cuốn sổ tay, trong tờ giấy nhớ như anh đã dặn. Em vẫn chú ý đến những thứ anh đã từng nói. Và em vẫn chờ đợi ngày anh đến như anh đã hẹn vào một đêm nào đó. Anh có biết không... em vẫn ở đó và chờ đợi.


Những câu hỏi tự mình trả lời
Khi một mình chờ anh em có rất nhiều những câu hỏi. Em đã hỏi anh nhưng anh chẳng trả lời. Phải chăng nó quá khó khiến anh không thể trả lời hay thật tâm anh chẳng đọc nó? Và em đã tự mình trả lời giúp anh những câu hỏi sâu trong lòng em.
Tại sao anh lại yêu em?
Anh sẽ trả lời rằng: " em đừng ảo tưởng nữa. Lúc đầu là anh có thấy em thú vị, nhưng sau đó anh thấy chán ngấy cái sự bình bình của em, đừng ảo tưởng nữa anh chưa từng yêu em đâu".
 Anh bận lắm à mà không trả lời tin nhắn của em?
- " Anh thấy không cần thiết phải trả lời nó"
Anh có khỏe không, có vui không và hạnh phúc không?
- " Anh đang rất vui với cuộc sống của anh, em đừng bận tâm nữa. Anh chỉ không vui khi em cứ làm phiền anh mà thôi".
Trời lạnh lắm anh có đủ ấm không?
- " Anh tự biết lo được cho mình"
Anh thật sự sẽ không cần em sao?
- " Nếu anh cần em anh đã không bỏ em lại rồi".
Anh có nhớ em chút nào không?
- " Đừng nghĩ lung tung nữa, anh không có nhớ em"
Anh thật tàn nhẫn
- " Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, nếu anh cứ dây dưa anh sợ em sẽ lại hiểu lầm"
Anh thương hại em sao?
- " Cũng có thể nói là như thế".
Em rất cần anh, rất muốn được đi cùng anh
- " Đừng áp đặt mong muốn của em lên anh. Anh k cần và không muốn"
Trời lạnh lắm anh về ôm em một lát được không?
- " Xin lỗi em, anh bận lắm"
Anh sẽ cần người khác chứ không phải em à?
- " Uh, người khác sẽ tốt hơn em"
Anh sẽ nắm tay cô ấy, yêu thương cô ấy rất nhiều chứ?
- " Uh, anh nhất định sẽ làm vậy"
 Em rất nhớ anh
- " Anh không nhớ em"
Em muốn cùng anh làm rất nhiều việc anh àh
- " Anh sẽ làm việc đó với người anh lựa chọn, nhưng không phải em"
Anh có đau lòng chút nào không?
- " Không"

Có rất nhiều rất nhiều những câu hỏi nhưng em chẳng thể nhớ hết. Ngày nào em cũng muốn được trò chuyện cùng anh, em muốn được ríu rít kể cho anh nghe những gì đã diễn ra quanh em một ngày. Em thấy cuộc sống của em nhàm chán cũng có mà vui vẻ cũng có.
Thế đấy em vẫn cứ quay cuồng trong những nỗi nhớ về anh như thế. Những trước đây em cũng có những câu hỏi và bây giờ em cũng vậy. Vậy mà cũng lâu như thế rồi sao? Em đã yêu anh được một năm rồi sao? Thứ tình yêu đơn phương mạnh mẽ này mà cũng đã được một năm rồi sao?
Thế giới vẫn biến đổi và con người em cũng phải biến đổi theo. Nhưng sao tình cảm nó cứ ngày một sâu thế này, chẳng lúc nào nguôi ngoai đi được.
Tết sắp đến và em rất muốn được thấy anh một lần trước khi về nghỉ Tết. Anh vẫn từ chối đúng không? Anh bảo mình làm bạn mà sao anh lại từ chối em thế này? Em chỉ muốn gặp anh chứ em có bắt anh phải ôm em, hôn em, quan tâm em như người yêu của anh đâu.
Mỗi đêm em vẫn khóc ướt gối nhớ anh rồi dần chìm vào giấc ngủ. Những ngày Hà Nội lạnh 5 độ C này em cũng chẳng ngủ được nhiều vì lạnh quá. Em chỉ ước giá như còn có anh, bắt anh ủ ấm cho em để em ngủ ngoan. Nếu như còn có anh em sẽ không thấy mình tàn tạ như thế này. Nếu mình còn có nhau thì em cũng chẳng lạnh như thế này. Em vẫn đợi anh như suốt một năm qua vẫn đợi. Em vẫn ngóng tiếng gõ cửa mỗi đêm và chờ đợi người em yêu thương sẽ quay về bên em. Đừng tính xa tính dài làm gì mà chỉ cần thương, yêu và muốn được yêu thương thôi là đủ. Đừng bận tâm ngày mai sẽ đi đến đâu mà chỉ cần tròn ngày nay đi cùng nhau là đủ. Cứ sống như thế có được không anh?
Hà Nội những ngày lạnh 5 độ C!
C.P.H

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Lục lại những bài viết, những đoạn nhật ký đã viết về người đó chợt trong lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì những cảm xúc đó đã được đáp lại, buồn vì sự đáp lại đó quá vội vàng, quá nhanh.
Mình tìm đến nhau...
Mình tìm đến nhau từ lúc nào nhỉ? Mình bắt đầu tìm đến nhau có phải từ lúc khi nhìn những con chữ gửi cho nhau mình mỉm cười? Mình tìm đến nhau có phải vì mình cảm thấy rung động trước nhau dù cho rất ít khi gặp mặt? Mình tìm đến nhau phải chăng là do mình quá cô đơn? Hay vì mình tìm đến nhau vì mình thấy cần nhau?
Tôi cần người đó nói chuyện với tôi mỗi ngày, chẳng cần phải nói gì nhiều chỉ cần là người đó nói chuyện cùng tôi thì tôi thấy yên tâm và có động lực tiếp tục chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Tôi tìm đến người đó như một lẽ dĩ nhiên dù đã nhiều lần dùng lý trí chối bỏ. Nhưng tôi vẫn tím đến với người ấy :))

Người ấy tìm đến tôi vì điều gì? Phải chăng vì rung động ban đầu? Phải chăng vì thấy cần có tôi? Phải chăng muốn tìm đến niềm vui? Tôi chẳng biết vì sao người ấy tìm đến tôi. Rõ ràng người ấy chẳng chịu kể điều gì từ khi tìm thấy tôi, rõ ràng người ấy cố giữ cho riêng mình những điều đó. Nhưng tôi cũng thấy được con tim của người ấy đập rất mạnh khi tôi áp tai vào :)))
Mình xa cách nhau...
Người ấy rời bỏ tôi chẳng cần quan tâm tôi có buồn không? Người ấy xa cách tôi cũng chẳng biết có chút nhớ thương nào tới tôi không? Nhưng từ sâu trong lòng tôi hiểu rằng tôi đã sẵn sàng để tìm hiểu một người, yêu thương một người và quan tâm vô điều kiện một người.
Người đó lạnh lùng không trả lời tất cả tin nhắn của tôi. Người đó lạnh lùng bỏ mặc tôi ngoài đường bơ vơ tìm người đó. Người đó là vô tâm hay thật tâm vô tình? Người ta nói từ người dưng thành người quen, từ người quen thành người yêu rồi thì từ người yêu thành người dưng? Chẳng nhẽ tôi trở thành người dưng? Không, tôi chẳng bằng người dưng. Người dưng nếu vô tình gặp mặt còn có thể nói vài ba câu vu vơ. Còn tôi hoàn toàn vô hình trong mắt người đó. Tôi giống như sương gió chẳng có bóng có hình chỉ như một thứ thoảng qua làm người ta mát lạnh, làm người ta thoải mái phút đầu. Tôi chỉ là một kẻ vô hình và người đó chẳng cần bận tâm nhiều đến người vô hình.
Người ấy bận rộn với cuộc sống của người đó. Người đó bận rộn với nhưng mối quan hệ và những nỗ lực, cố gắng của người đó. Người đó chẳng cần một người như tôi bên cạnh động viên, an ủi, quan tâm và cổ vũ.

Trước khi từ bỏ hãy nghĩ đến lý do bắt đầu...
Có rất nhiều người đã khuyên tôi nên từ bỏ đi. Nhiều người nói rằng người đó không xứng đáng đâu. Cũng có người nói rằng hãy hẹn hò với người khác đi, hãy đi chơi với những người khác đi.
Trong những lúc khóc đến bạc lòng. Trong những lúc bước đi một mình tôi cũng đã nghĩ đến từ bỏ. Nhưng tôi nhớ tới lý do tôi bắt đầu.
Tôi bắt đầu từ khi tôi được người đó giúp đỡ về công việc. Tôi bắt đầu cảm thấy mình dựa vào người đó, phó mặc cho người đó. Tôi bắt đầu muốn cùng người đó làm những việc mà tôi thích. Tôi muốn một mối quan hệ không rõ ràng với người đó. Không phải là yêu, chẳng phải là bạn. Tôi muốn cùng người đó đi xem những bộ phim ngoài rạp. Cùng người đó ngồi những quán cafe bụi, uống những chén trà ngon. Cùng người đó thực hiện những điều điên rồ. Tôi chẳng cần người đó biết tôi yêu, tôi thương, tôi chỉ cần người đó bên tôi cùng tôi những lúc vui buồn, khó khăn của cả tôi và cả người đó. Người đó chẳng cần ở bên tôi như một người yêu, chẳng cần mang tôi đi giới thiệu với thế giới, người đó cũng cứ nói với tôi về những cô gái người đó đã, đang và sẽ thích. Tôi sẽ im lặng lắng nghe và chia sẻ. Dù cho tim tôi có tan nát tôi cũng sẽ mỉm cười giúp đỡ.


Người đó của tôi rất lạnh lùng. Người đó hay cười và thích trêu đùa. Những lúc khó khăn người đó chỉ thích một mình. Sau đó người đó của tôi sẽ đi nhậu cho say rồi lại tiếp tục cố gắng. Người đó của tôi không thích lằng nhằng nhưng người đó không hiểu được rằng phụ nữ thì muốn đời nhiêu khê :))
Tôi sẽ không từ bỏ quan tâm người đó, lo lắng cho người đó và không cần người đó đáp trả. Yêu một mình, thương một mình có lẽ với tôi đã đủ nhiều để hiểu rằng mình đừng cứ sống với điều mình cần làm. Hạnh phúc với tôi là ngày ngày biết người đó vẫn tốt, trò chuyện cùng người đó chứ chẳng phải nhất định phải nắm tay, phải nói lời yêu đương.
Nhiều lần tôi muốn thấy người ấy cười, muốn nghe người ấy nói, muốn ôm chặt, hôn sâu. Muốn được cuộn trong tay người đó yên tâm ngủ giấc êm đềm và ấm áp. Nhưng tôi biết những việc đó sẽ không thực hiện được vì người đó đã đi rồi. Người đó đi nhưng không hẹn ngày trở về. Tôi cứ chờ, cứ đợi nhưng dường như đó là việc của tôi. Tôi cứ yêu, cứ thương một mình cho đến khi nào những khát khao được yêu thương ấy tắt đi. Sẽ mất rất lâu, rất lâu. Và khi người đó còn ở đó thì tôi vẫn còn chờ. Vẫn làm những việc ngu ngốc nhưng sẽ bớt làm người đó muộn phiền.
Trước khi từ bỏ hãy nghĩ đến lý do bắt đầu. Lý do bắt đầu của tôi chỉ là yêu thương người đó mà thôi :))
C.P.H

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Người ta thường nói tình đầu như dấu chân trên cát, bước nhẹ nhàng nhưng in dấu thật sâu. Chẳng biết điều đó có đúng hay không nhưng hiện tại tôi đang chìm mình trong những dòng ký ức không đầu không cuối.
Chúng ta đã bắt đầu thay đổi cách xưng hô từ bao giờ thế nhỉ? Nghĩ kỹ lại thì cũng khá lâu rồi. Chúng ta chỉ là hai người bạn bình thường hơn vạn những người bạn bình thường ấy sao lại bước lại gần nhau được nhỉ? Chúng ta đã đi bên nhau được bao lâu nhỉ? Từ lúc tôi được nghe câu nói thích của cậu đến nay cũng mới được 3 tháng thì phải. Chúng mình đã có bao nhiêu ngày vui? Chúng mình đã có bao nhiêu ngày bên nhau? Tôi đã nghĩ lại giao kèo của chúng ta trước đây. Ngày ấy cậu hỏi tôi bây giờ muốn xưng hô thế nào? Tôi lúc đó đã đưa ra giao kèo rồi mà, tùy cậu muốn xưng hô thế nào thì xưng hô nhưng chúng ta sẽ không gặp nhau. Chúng ta chỉ nói chuyện bằng những con chữ này thôi, sẽ không gặp mặt nhau. Tôi nhớ rất rõ ngày ấy tôi đã có giao kèo này với cậu. Thế nhưng tại sao hai chúng ta không tuân thủ đúng giao kèo đó. Tại sao chúng ta gặp mặt nhau? Tại sao chúng ta lại nói yêu nhau? Tại sao chúng ta yêu nhau nhưng rồi lại xa nhau?


Có rất nhiều câu hỏi tại sao luôn xuất hiện trong đầu tôi. Chúng ta bắt đầu như thế nào nhỉ? Một buổi tối muộn đúng không? Cậu chẳng dám nói với tôi bằng lời, cậu viết một câu bằng điện thoại khi dừng đèn đỏ. Ngày hôm sau chúng ta nắm tay nhau. Tôi cứ ngỡ ai nắm tay mình sẽ luôn trân trọng mình cơ đấy. Tôi cứ ngỡ ai nắm tay mình thì sẽ không buông tay mình ra dù cho có khó khăn thế nào đấy. Tôi cứ nghĩ chỉ cần ai đó nắm tay mình thì sẽ cũng nhau cố gắng, cùng nhau vun đắp cho tương lai. Tương lai đó chưa cần dài lâu nhưng phải nhiệt tình vun đắp. Nhưng tôi đã lầm. Người nắm tay mình chưa chắc sẽ tốt với mình. Người nắm tay mình chưa chắc đã muốn cùng mình vun đắp. Thôi thì người cứ buông tay tôi ra, nó lạnh lẽo trong mùa đông rồi thì nó cũng sẽ tự ấm lại vào mùa hè.
Cậu đã gọi tôi như thế nào nhỉ? " Chóa"! Lúc đầu khi nghe câu đó tôi khó chịu vô cùng. Nhưng rồi thì dần dần tôi quen với cái tên đó :))) Dần dần tôi chẳng thấy khó chịu mà tôi lại thích nó.
Tôi đã gọi cậu thế nào cậu có nhớ? " Nhợn"! Tôi đã gọi cậu như thế. Cậu đáp lại tôi " Nhợn và Chóa yêu nhau" :D Tôi chỉ biết mỉm cười và thấy ấm áp vô cùng. Ừh chóa yêu nhợn.
Nhưng chóa chưa bao giờ nghĩ đến ngày nhợn đổi thay. Chóa chưa bao giờ nghĩ đến ngày mình buông tay nhau lại nhanh đến như thế. Hạnh phúc mới chỉ đếm được vài ngày. Niềm vui mới chỉ đếm được vài buổi. Vậy mà nhợn đã đổi thay. Nhợn không biết rằng chóa của nhợn đã khóc nhiều đến thế nào đâu. Chóa khóc cho tất cả những gì đã diễn ra, khóc cho tất cả chữ tình đã gom góp để dành cho nhợn.
Chóa đã nói rằng từ nay nhợn không còn là nhợn của chóa nữa và chóa cũng không còn là chóa của nhợn nữa. Cảm giác ấm áp đó đã biến thành nỗi đau lớn quá. Tim của chóa như có ai đó đang bóp mạnh, không thể đập nổi nữa và đau vô cùng. Từng mảng khoảng khắc cứ liên tục hiện về khiến chóa đang ở nơi làm việc cũng cứ ứa nước mắt ra. Làm thế nào bây giờ khi mà chóa không thể ngừng khóc.
Ừh thôi có lẽ đây là cái giá phải trả cho việc chóa đã vi phạm giao kèo trước đây. Rõ ràng đã nói không gặp mặt, chỉ nói chuyện thế thôi rồi mà lại đi gặp mặt để bây giờ người đau khổ chỉ có mình chóa thôi. Khuôn mặt của nhợn cứ ẩn hiện trước mặt chóa. Cứ ngỡ chạm được vào nhưng đưa tay ra thì lại biến mất. Sẽ mất bao lâu để chóa thôi nhớ lại những khoảng khắc bên nhau? Sẽ mất bao lâu thì chóa thôi khóc? Sẽ mất bao lâu thì chóa sẽ thôi đau? Sẽ mất bao lâu?


Nhợn chắc không còn nhớ, nhưng chóa nhớ tất cả những gì thuộc về nhợn. Nhớ cả gia đình nhợn có bao nhiêu người. Bố của nhợn như thế nào, cậu em trai quậy ra sao,cô em gái đang ở đâu... hình như nhợn chưa có kể về mẹ của nhợn. Chắc nhợn không nhớ nhợn đã kể đâu. Một buổi tối say nhợn nói nhợn sẽ ôm chặt chóa và chờ chóa. Có lẽ do say nên nhợn nói vậy, hết say rồi thì chả nhớ đến điều đó nữa.
Nhiều ngày qua nhợn im lặng, chóa biết mình đã là người thừa nhưng trong lòng luôn cố mong muốn tìm kiếm lại nhợn. Chóa bị cảm lạnh, nói nhợn cũng vẫn im lặng. Chóa khóc nhiều nhiều nhợn cũng chẳng quan tâm. Nhợn đã quên chóa thật.
Chóa của nhợn đó, bây giờ chỉ muốn chạy khỏi nơi này thôi. Chạy mãi mãi khỏi nơi này để không bao giờ còn có thể gặp lại nhợn nữa. Từ bỏ luôn cả hi vọng nhìn nhợn từ xa. Chóa muốn rời khỏi miền bắc rồi. Có lẽ chóa sẽ rời khỏi miền bắc nhợn à. Chóa đau lắm, chả biết nghĩ thêm được gì nữa, chỉ muốn rời khỏi đây thôi. Chỉ có chạy khỏi đây chóa mới thôi tìm đến nơi nhợn làm việc mà mong mà ngóng bóng nhợn chạy qua để được nhìn thấy từ xa. Chỉ có rời khỏi đây chóa mới thôi tìm kiếm nhợn.
Chóa biết nhợn đã quên chóa hoàn toàn và sạch sẽ rồi, chỉ là do chóa tự vẽ ra rồi tự đau khổ một mình thôi. Nhưng nhợn à làm sao được vì đoạn tình đầu này chóa chưa muốn nó kết thúc. Chóa muốn đi cùng nhợn thêm một đoạn nữa. Muốn san sẻ với nhợn những khó khăn chút nữa. Muốn thấy nhợn thêm một chút nữa. Chóa biết nhợn không bao giờ lựa chọn chóa đi đến cùng với nhợn. Hiểu lắm chứ nhưng mà chóa có cần đi đến cùng đâu, chỉ muốn đi thêm một đoạn nữa thôi. Chỉ muốn tranh thủ khoảng thời gian người mà nhợn lựa chọn chưa đến ở cạnh nhợn thôi. Muốn được ôm nhợn nhiều hơn, muốn được ngủ trên tay nhợn nhiều hơn. Chỉ là chóa tranh thủ lúc người nhợn lựa chọn chưa tới mà làm thôi, không có chiếm hữu đâu, họ tới rồi chóa trả lại ngay mà.
Thấy nhợn vất vả thế muốn hỏi nhợn xem có giúp được gì không nhưng mà nhợn đi luôn rồi chả hỏi được.  Làm thế nào bây giờ khi nhợn nói nhợn yêu chóa bằng miệng rồi, trực tiếp rồi nhưng chóa lại không có cơ hội nói trực tiếp.
" Nhợn và chóa yêu nhau" :))) Chỉ cần nghĩ đến câu đó thôi chóa lại cười tủm một mình. Nhưng mà cười rồi thì lại khóc ngay được vì nó đã chỉ còn là một miền ký ức xa xôi mà chóa không bao giờ chạm vào được nữa. Cũng giống như nhợn vậy, nhợn xa xôi đến mức chóa không bao giờ còn được chạm vào nữa.

Tết sắp đến rồi, nếu như chóa rời đi thật nhợn có buồn không? Nếu như tết này là cái tết cuối cùng chóa ở Hà Nội nhợn có muốn được ôm chóa thêm một lần không? Nếu như tối đó là lần cuối cùng mình được nhìn thấy nhau thì nhợn có muốn chạy lại nhìn chóa thêm một lần không? Chóa rất muốn ôm nhợn một lần nữa, nhìn nhợn một lần nữa.
Nhợn hết yêu chóa rồi nhưng chóa thì vẫn yêu nhợn nhiều lắm. Yêu nhợn đến mức chỉ có thể chạy trốn mà thôi. Chóa lúc nào cũng trực trào nước mắt. Lúc nào chóa cũng nhớ đến nhợn cả nhợn à. Chóa thua rồi và chóa trả giá vì mình đã vi phạm giao kèo ngày trước đây. Nhợn cứ hằn sâu vào trong lòng chóa như thế này thì làm sao chóa sống vui vẻ tiếp được đây? Thôi chóa cứ trả giá trước đã rồi thì ngày mai trời lại sáng. Mỹ đình vẫn còn đó, quán trà đá vẫn còn đó. Hồ tây vẫn lộng gió như thế, gốc đa nơi mình nắm tay nhau vẫn nguyên vẹn. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn ở đó chỉ có duy nhất nhợn là không còn ở đó nữa. Nhợn à, chóa của nhợn ấy sẽ cố gắng thật nhiều để sống thật tốt. Người con gái yêu nhợn nhiều nhiều đó, nhớ nhợn nhiều nhiều đó, ngây ngốc nhiều nhiều đó, mất hết cả tự trọng lẫn tự tôn đó chóa sẽ nhốt cô gái đó vào, bỏ đói cho tới chết thì thôi. Người con gái đó đáng chết lắm. Chóa sẽ bỏ đói cô gái đó. Chóa sẽ để hồn cô gái đó lơ lửng ở nơi mình hẹn hò, để cô gái đó được mỉm cười, được hạnh phúc. Nhợn à, nhợn ơi! Chóa cứ thích gọi như thế đấy. :))) Nhợn à, gái như nhợn đừng là tình đầu của chóa thì tốt biết mấy. Nhợn đừng là tình đầu mà hãy là tình cuối của chóa thì tốt biết mấy. Gía như ... thì tốt biết mấy.