Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Mẹ, con có thể không lấy chồng mà cứ thế sống cô độc được không? Sau tất cả những gì đã xảy ra và những gì con phải chịu đựng, thì mẹ ơi con có thể không lấy chồng mà cứ thế sống một mình được không? 

Mẹ, mẹ sinh con ra đã quá vất vả khi đánh đổi cả sự sống mong manh cho con những thàng ngày được tồn tại. Mẹ vẫn day dứt vì quả tim của con không được nguyên lành như những đứa trẻ khác. Mẹ vẫn miệt mài cặm cụi chăm lo cho anh em chúng con có những tháng ngày đủ đầy. Nhưng con xin lỗi mẹ. Con đã vì một kẻ khác mà làm cho tâm hồn con trở nên đơn lẻ. Con đã trao trọn con tim mình cho một người mà con thương. Con đã mang quả tim nhiều khi không muốn đập, một quả tim làm con không thở nổi mỗi khi trời trở gió để yêu thương. Con đã sai khi mang quả tim đó đi yêu thương một người không xứng đáng. 


Mẹ, mẹ đừng bắt con phải cưới người này người kia nữa. Con không đủ tự tin mẹ ơi. Con yêu thương trọn vẹn một người - người đó cho con những giây phút hạnh phúc và con cứ nghĩ yêu thương đã chạm đến phận mình. Nhưng người đó vất bỏ con như thứ gì kinh khủng lắm. Người đó bỏ lại con, người đó có lẽ đã mong tim con ngừng đập như bản thân nó vốn vẫn khó đập yên ổn mỗi khi trời nổi gió. Người đó thương con trong một chiều thu dịu mát và vất bỏ con trong giá lạnh đêm trường. Con sợ lắm mẹ ạ.
Con cứ ngỡ con đã tìm được một người bên con sớm tối. Con đã không sợ mỗi khi bóng tối tới tìm. Con cũng không sợ mỗi khi trời nổi gió đông. Con đã thầm cảm ơn người đó. Con đã nghĩ nếu con có chết đi tại nơi lạnh lẽo xa nhà này thì ít nhất con còn có một người tới tìm mà thương tiếc. Con tưởng ở nơi xa nhà nhất này, con đã có thêm một người thân, một người con nương tựa mỗi khi con thấy mệt mỏi đủ đường. Nhưng con nhầm rồi mẹ ơi. Người đó chỉ thương con trong một giây nhầm lẫn và vất bỏ con một cách lạnh lùng nhất. Người đó âm thầm nói với con rằng con đáng chết lắm bằng cách im lặng và rời đi. Người đó muốn con hãy đừng tồn tại nữa, thế giới này có con là một sự sai lầm. Mẹ có nghĩ thế không khi sinh con ra mẹ đã mất đi nhiều năm tháng sức khỏe? Con thấy mình đau đến rã rời thân xác. Con đã tin, đã thương người đó đến thế nào và giờ đây con chỉ nhận lại được muôn vàn những lời cay đắng. Mẹ, con đã sai rồi đúng không? Con đã sai khi con muốn được yêu thương rồi đúng không?
Mẹ, người đó đến mang theo những hi vọng và cả mong ước về một hơi ấm đêm đông giữa chốn xa nhà này. Người đó đến mang theo cả hi vọng về một mái nhà có những niềm vui, nỗi buồn và cả những sẻ chia, gian khổ. Người đó mang đến cho con một ham muốn, ham muốn được chung đôi và được thành chồng thành vợ. Nhưng giờ người đó đi rồi, người đó đi mang theo cả những điều đó. Người đó vất lại cho con hàng ngàn hàng vạn những câu hỏi không giải đáp. Và con hiểu, im lặng có nghĩa là thế nào? Mẹ, con không còn đủ dũng cảm để làm bất cứ điều gì với ai nữa cả. Vậy nên mẹ đừng bắt con phải lấy chồng nữa, đừng bắt con phải lấy người này người kia nữa. Có thể họ rất tốt, nhưng với con, con sợ lắm rồi mẹ ơi. Con sợ yêu thương, con sợ mình lại đau đến muốn chết đi như những tháng ngày này. Mẹ, mẹ đừng bắt con phải lấy chồng nữa nhé, hãy cứ để con được sống với những tự do, với những ước mong về những vùng trời mơ ước. 


Mẹ, con muốn được bay nhảy trên những vùng trời xa lạ, con muốn được như chú chim tung cánh giữa trời xanh, con muốn được sống chu du khắp bốn phương trời và làm công việc con yêu thích. Mẹ, mẹ đừng bảo con phải yên bề gia thất, con bây giờ chỉ muốn được tự do. Con chỉ muốn được đến khắp vùng trời cuối đất, được gặp gỡ và được sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh. Con muốn được khám phá những vùng đất mới, những nền văn hóa mà con sẽ miệt mài khám phá. Và nếu như quả tim của con không chạy kịp theo trí óc, nếu như nó có ngừng đập ở một vùng đất xa xôi nào đó không kịp về với đất mẹ, thì mẹ ơi con vẫn thấy mình hạnh phúc vô cùng. Đừng bắt con lấy chồng nữa mẹ nhé. Hãy để con được tự do với quả tim mẹ cho thế này thôi.

Con đã sai lầm khi cứ mãi yêu một người muốn con hãy ngừng thở, con đã sai khi lòng con cứ thủy chung với một người đã giang rộng vòng tay ôm hôn những người khác. Con đã sai khi lòng con cứ mãi thương nhớ. Nhưng mẹ ơi, lòng con nó không nghe lời khối óc, vậy nên mẹ đừng bắt thân xác con phải gắn bó với người nào đó - họ có thể rất tốt nhưng con không xứng đáng đâu mẹ. Trái tim con nó đau đến ngừng đập vì một người nào đó rồi thì sao bắt thân xác con ở cạnh một người tốt nào đó. Họ xứng đáng có được những người toàn tâm toàn ý mẹ ạ. Nên mẹ đừng bắt con lấy chồng nữa mẹ nhé, hãy cứ để con sống cô độc và mãi mãi được tự do. Mãi mãi giữ một bóng hình ra đi trong thinh lặng và muốn tim còn đừng đập nữa. 
Mẹ cứ để con được tự do với trời với đất, đừng bắt con phải gắn bó, thương yêu, con vẫn thương người muốn con ngừng thở, nên hãy để con cô độc giữa thế gian. Con không hứa sẽ hạnh phúc thật nhiều, cũng không hứa sẽ quên đi người đó. Nhưng con hứa con sẽ cố gắng sống, con hứa dù thế nào con cũng sẽ còn sống, dù thế nào con cũng sẽ sống mẹ ơi. 
C.P.H
Categories:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét