Sau
mỗi một cuộc tình là một sự trưởng thành. Đó là lúc chúng ta nhận ra hiện thực
phũ phàng khác xa với huyễn ảo xúc cảm khi tình còn sâu đậm. Đó là lúc hiểu lầm,
cãi vã, giận hờn, chiến tranh lạnh,… kéo chúng ta xa nhau hơn. Đó là khi chúng
ta mỏi mệt, phát chán khi phải đối mặt với nhau, hoặc đau thương đến mức chỉ muốn
tháo chạy khỏi mối quan hệ mà chúng ta đã từng rất bền chặt gắn bó. Em và anh dù
có cho nhau bao nhiêu thời gian thì đáp án vẫn vậy, vẫn là tiếp tục làm tổn thương
nhau.
Đó
là lúc chúng ta nên kết thúc một mối tình, đã đến lúc phải chia tay nhau…
Thật
sự là yêu nhau vất vả, chia tay lại càng khó khăn hơn.
Người
ta vẫn học cách thứ tha, học cách trưởng thành, học cách trở nên tốt đẹp, nhưng
hiếm ai học cách chia tay sao cho xứng với một mối tình tử tế, sao cho quay lưng
đi có thể thẳng lưng mà không quá oán hận, để rồi không phải coi nhau như một
người xa lạ để tặng nhau những lời cay nghiệt, không hay.
Thực
ra, kể cả khi chia tay người ta vẫn có thể tử tế với nhau. Vẫn có thể thẳng thắn
mà cùng nhau chấm dứt một – cách – người – lớn, chứ không phải tìm cách chạy trốn
như một kẻ hèn nhát, hoặc vô trách nhiệm, một khoảnh khắc cạn tình là cứ thế mà
ra đi.
Chúng
ta, có lẽ ai cũng cần học cách chia tay giống những người trưởng thành, chia
tay một cách tử tế.
Nghĩa
là vẫn có trách nhiệm giảm bớt thương tổn cho đối phương khỏi dư âm những ký ức
và thói quen trong quá khứ. Chúng ta hãy học cách nhìn vấn đề từ hai phía để hiểu
đối phương đã phải trải qua những đau khổ thế nào để đi đến kết thúc. Và rồi chúng
ta phải đủ sòng phẳng để “đường ai nấy đi” nhưng vẫn không mang lương tâm đi hết.
Kết thúc rồi, tình yêu không còn, vẫn có sự quen thuộc ở lại. Tại sao không dành
cho nhau những thanh thản của một chút cảm tình từ sự quen thuộc, để bước chân
ra đi nhẹ nhàng hơn?
Oán
hận càng chỉ làm cho chúng ta lâu quên được những – tháng – ngày – còn – yêu, càng
không quên được đối phương, chứ chẳng bao giờ làm cho chúng ta sống tốt hơn người
ta. Có những chuyện tình qua đi rồi nhưng người vẫn ở lại, thong thả với nhau
chứ đừng gieo thêm ghét bỏ, dẫu sao cũng đã từng có một thời gian thân thiết như
một phần cơ thể, chỉ vì không còn yêu nữa mà muốn loại bỏ ngay lập tức hay sao?
Bất
cứ ai cũng cần học cách chia tay, học cách thật lòng giơ tay lên vẫy chào một đoạn
tình đã đứt gánh nằm lại ở quá khứ, học cách chào một – người – lạ – từng –
quen một cách chân thành để rồi không bao giờ biết đổ lỗi hoặc oán trách.
Chúng
ta yêu như một người trẻ, nhưng hãy chia tay nhau như một người trưởng thành.
Chẳng
sao cả nếu như một chuyện tình không may
đứt đoạn, nhưng hồi ức vẫn còn đó chẳng ai có thể đem đi xa. Vậy thì qua tất thảy
dở dang, chúng ta hãy chỉ cần học cách nói chia tay nhau tử tế và chân thành…
Nguồn: Facebook.com


0 nhận xét:
Đăng nhận xét