Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Sinh nhật anh em tặng anh một món quà, em biết anh chờ món quà đó lâu lắm rồi. Sự im lặng của em, sự buôn bay của em là một món quà vô cùng ý nghĩa với anh và anh chờ đợi nó suốt bao ngày qua. Sinh nhật anh đó, em tặng anh món quà mà anh thích nhất đó, anh vó vui không?
Anh có thích mái tóc mới của em không? Nó đã được cắt ngắn đến mức chính em cũng ngỡ ngàng. Nhưng dù sao nó cũng đã rất ngắn. Nó ngắn như chính những gì chúng ta có với nhau :)))
Anh có vui không khi giờ đây không còn thấy em xuất hiện vẳng vất, lải nhải trên facebook, skyper, tin nhắn điện thoại của anh nữa? Anh vui, em thấy được điều đó. Em nhìn thấy anh và cô ấy. Em thấy anh nói với cô ấy những lời bâng quơ như đã từng nói với em. Em hiểu chuyện gì sẽ tiếp tục, sẽ đón chờ cô ấy, anh sẽ như thế nào tiếp theo. Em thấy anh đã bắt đầu lại cuộc sống nhộn nhịp của anh với những mối quan tâm mới. Anh đang vui. Và em đã thấy món quà của em thật ý nghĩa với anh :).


Và vì anh vui nên em đã quyết định giúp anh. Cô ấy đã tâm sự với em về sự trở lại của anh. Em đã thoát khỏi chính mình để khuyên cô ấy đến bên anh. Anh à, cô ấy cũng hoang mang như em vậy. Cô ấy cũng sợ mất anh như thế, nhưng lần này em có kinh nghiệm rồi, em sẽ giúp 2 người ở bên nhau. Nhưng em không muốn ở gần cô ấy nữa, em ước gì em không còn nhìn thấy 2 người nói chuyện với nhau nữa. Anh có biết em đã như thế nào khi nhìn thấy dòng chữ bâng quơ của anh khi nói chuyện với cô ấy không? Em đã nhấc điện thoại lên và định nhắn với anh dòng chữ "đừng hành hạ em nữa" nhưng rồi em nhớ ra em đã tặng anh một món quà sinh nhật. Anh đã nhận món quà đó như một thứ quý giá cho cuộc đời anh rồi. Em phải tuân thủ điều đó thôi.
Anh đã thôi nghe em nói rồi, em biết điều đó. Anh hạnh phúc nhiều thật nhiều với những niềm vui của anh, một ngày làm việc và có cô ấy bên cạnh hỏi han, động viên, chia sẻ những ưu phiền. Anh yên tâm, cô ấy đã khác trước rồi, lần này cô ấy sẽ biết cách yêu thương anh, biết cách quan tâm anh nhiều hơn. Cô ấy là một người tốt và giờ thì anh sẽ có cô ấy chỉ cần anh chân thành và thật lòng.


Anh đã thôi xin lỗi em rồi đúng không? Anh chẳng thật lòng xin lỗi. Vì nếu anh nghĩ mình có lỗi anh sẽ không hành động như vậy. Anh biết rất rõ em sẽ nhìn thấy, anh biết rất rõ em sẽ được nghe cô ấy nói, anh biết rất rõ em sẽ đau như thế nào vậy mà anh vẫn làm vậy. Anh vẫn vô tư quan tâm cô ấy trước mắt em. Anh vẫn vô tư nói những lời đã từng nói với em với cô ấy. Em hiểu anh không phải người sâu sắc để mà mang người khác ra chọc giận em. Anh là thật lòng cần, thật lòng quan tâm cô ấy và anh đã thật lòng muốn một mối quan hệ với cô ấy.
Nhưng sao anh ác thế? Anh không thể đợi thêm một thời gian nữa sao? Anh không thể đợi thêm chút nữa hay như anh quan tâm người ta ở nơi khác đi đừng trước mặt em như thế thì em sẽ không thấy tim mình vỡ vụn đến thế này. Anh sao anh tàn nhẫn với em thế? Anh không thể chờ cho món quà em tặng anh có thêm thời gian hay sao mà lại vội vàng thế? Anh biết em vẫn còn yêu anh mà, anh biết em vẫn rất nhớ anh mà, sao anh lại ác với em thế?

Em thật lòng muốn anh hạnh phúc nhưng đừng nhanh như thế. Em vẫn còn trách anh nhiều lắm, hận anh nhiều lắm nên đừng vội vàng như thế. Em chưa thể bình thản nhìn anh hạnh phúc bên người khác như lẽ dĩ nhiên được đâu. Em hận anh nhiều lắm nên em chưa thể gạt bỏ anh sang một bên được đâu? Làm ơn đừng bóp chết tâm hồn em nữa. Làm ơn đừng cào vào vết đau của em nữa. Làm ơn hành động yêu thương ở một nơi khác không có em và em không nhìn thấy. Làm ơn đừng khiến em hiểu rằng thế gian này ngay cả anh cũng tàn bạo với em như thế. Em đã không có tất cả rồi, giờ đây chỉ còn có những kỷ niệm, những hoài niệm về anh để em tiếp tục đó thôi.
Anh biết không em đã có một giấc mơ rất đẹp. Em đã mơ thấy một gia đình, một người chồng và một người cha của bé An Khang cố gắng hàng ngày, yêu thương hai người chúng em hàng ngày. Em đã rất hạnh phúc trong giấc mơ đó, và em ước em đừng tỉnh giấc. Nhưng mà cuối cùng thì em cũng vẫn tỉnh dậy và hiểu rằng gối đã ướt vì em đã khóc quá nhiều.
Qùa sinh nhật cho anh là sự im lặng từ bỏ của em đó. Anh nhận được rồi đúng không?
C.P.H

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Sáng nay khi tỉnh dậy, em đã không nhớ tới anh. Mà em có thói quen lẩm bẩm nhỏ "nhợn ơi dậy thôi". Sáng nay cũng thế, em đã không kịp nhớ tới anh nhưng vẫn kịp lẩm bẩm câu nói đó. Em cần bao nhiêu nữa thì mới đủ để bước qua anh?
Em đã bao giờ nói với anh em đã rất tệ hại chưa? Em có thể vất bỏ tất cả những gì không vừa ý của em. Em đã từng vất đi tất cả chỉ bởi những thứ đó không phù hợp với em. Anh không phù hợp với em là anh nói vậy. Anh đã yên tâm bước đi mà chẳng cần quay lại nhìn em ra sao. Em đã bắt đầu sống cuộc sống không anh.

Nhưng sao anh ác thế? Anh đến bên em, giúp em quên đi việc một mình, giúp em có một người để em dựa vào, để em vui vẻ và hạnh phúc. Anh cho em một khoảng ấm áp, anh chia cho em những hơi ấm. Nhưng sao anh làm em quen với việc có anh rồi thì anh lại bỏ đi? Em trách anh bao nhiêu cũng đâu có là gì vì anh đã đi rồi. Anh có vui không khi mà rời đi không một lời từ tạ như thế? Anh có thấy em đau như thế nào không?
Em đã rất khó khăn để chấp nhận bên anh, chấp nhận san sẻ với anh những ưu phiền của lòng em. Em đã vượt qua nỗi sợ hãi bị bỏ lại vì em tin anh. Em cần anh. Vậy mà đáp lại niềm tin đó là sự bỏ đi của anh. Em đã tin anh sẽ ở bên cạnh em thật lâu, em đã tin em có thể cần anh mãi mãi. Nhưng em đã sai rồi. Anh không ở cạnh em lâu. Anh không để em được cần anh.
Trước đây, bây giờ và sau này khi em nhớ anh đến chết đi được thì em biết tìm anh ở đâu? Kể cả khi em tìm anh thì anh cũng đang hạnh phúc bên một người khác rồi. Anh nghĩ em đủ dũng cảm để sống mà không nhớ anh nữa sao? Anh nghĩ em yêu anh chỉ để có kinh nghiệm yêu đương sao? Anh nghĩ em sẽ hạnh phúc với những mảnh tình sau này khi anh rời đi sao? Anh nghĩ em sẽ bình thường được sao? Anh nghĩ em sẽ không cần anh nữa và sẽ sống thật vui vẻ sao? Sao anh có thể nghĩ như thế?


Anh thấy hạnh phúc đúng không? Anh có thể quên em và bắt đầu hẹn hò những người mới. Anh có thể bình thường đối với em theo cách mà anh muốn. Anh đã giết chết con tim em bằng sự im lặng. Anh đã bao giờ biết đau chưa? Anh đã bao giờ hiểu rằng sống mà không bằng chết nó như thế nào không? Nếu không phải bên cạnh em còn một gánh nặng rất lớn đó thì em đã buông bỏ tất cả rồi anh biết không? Ừh em lụy tình. Ừh em bi lụy. Nhưng vì em yêu anh. Em cần anh. Em muốn được cùng anh nên em mới thành ra như thế. Anh nghĩ rằng không yêu người này thì có thể yêu người khác sao? Ừh anh làm được điều đó còn em thì không? Đến cả anh cũng không chờ được em thì làm gì còn ai có thể chờ đợi em được nữa.
Em cần bao nhiêu nữa thì mới đủ để bước qua? Em chẳng biết. Nhưng em sẽ không nuối tiếc vì đoạn tình ngắn ngủi này dành cho nhau. Em vẫn nhớ anh đến chết đi được nhưng sẽ giả vờ như mình ổn. Em cũng sẽ ổn khi nhìn anh hạnh phúc với một cố gái khác không phải em. Em cũng sẽ xót xa khi nhìn anh vất vả. Em cũng vẫn sẽ thấy mình vui khi nhìn anh cười. Nhưng mà em vẫn sẽ khóc khi nỗi nhớ cứ kéo dài không ngớt. Em vẫn cứ theo dõi anh cho đến khi nào em chẳng còn đủ sức. Em vẫn cứ chờ anh cho đến khi nào anh hoàn toàn thuộc về thế giới của người khác. "Đừng rời xa tôi vì tôi lỡ yêu người mất rồi".

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Anh yên tâm rời đi rồi chỉ còn lại mình em ở lại đây. Em đã để anh đi thật hay chỉ là một lời nói chẳng bao giờ được thực hiện?
Anh vẫn thế, vẫn cứ vô tư đối xử với em theo cách anh muốn. Anh vẫn đối xử với em theo cái cách mà anh nghĩ rằng anh đúng. Có thể anh đúng thật. Nhưng anh có biết em đau lòng thế nào không? Em muốn rất nhiều thứ bên anh nhưng trên tất cả em cần anh ở cạnh em. Em có thể không cần anh ôm. Em có thể chẳng cần anh phải nắm tay em. Em cũng chẳng cần anh phải dành trọn vẹn cuộc đời mình cho em. Anh vẫn có thể ôm người con gái của anh. Anh vẫn có thể nắm tay cô gái đó đi hết cuộc đời. Anh cũng vẫn sống được đời hạnh phúc có đôi của anh. Em cần anh ở đó, bên cạnh em. Không phải bạn, không phải người yêu, cũng chẳng phải người dưng. Cứ lặng lẽ, âm thầm nghe em nói, nghe em kể khổ, nhìn em vui, nhìn em buồn. Chẳng cần anh phải thương, chẳng cần anh phải yêu. Chỉ là nếu cuộc đời này mất đi một người như anh bên cạnh em thấy mọi thứ trở nên tăm tối.


Anh chẳng thật lòng với em một chút nào cả. Anh không thật lòng nói thương. Nếu anh thật lòng anh nhất định sẽ k buông tay em ra để nắm tay một người khác. Anh không thật lòng khi nói anh thấy anh bình thường. Anh đổ lỗi cho em rằng em chưa thể bình thường để gặp được anh. Anh đi chơi cùng người khác đừng đổ lỗi đó cho em. Em có thể gặp anh và im lìm không nhất đinh phải tha thiết. Em có thể nhìn anh như một người chưa từng quen nếu anh muốn thế. Em là một diễn viên hạng nặng của cuộc đời em. Em diễn giỏi đến mức anh cũng đã tin rằng em đã tha thứ cho anh. Em nói em không hờn, không giận anh nữa. Anh tin điều đó luôn hay anh chỉ cần câu nói đó để anh được yên lòng bên người con gái của anh? Em có thể tha thứ cho anh dễ dàng thế thì em đã quên anh lâu rồi tên ngố này à. Nếu em có thể gạt bỏ anh đi mà tiếp tục cuộc đời em thì em đã không ở đây, không ở lại nơi mà em vẫn có thể vô tình chạm mặt anh. Nếu em có thể không cần anh thì em đã nắm tay một người khác đi vào lễ đường theo ý muốn của gia đình em rồi. Nếu em có thể thứ tha cho những gì anh đã làm với em thì em đã không đau khổ nữa rồi. Em chẳng tha thứ cho anh đâu. Nhưng anh cứ yên tâm hạnh phúc với người khác đi.

Em sẽ chờ phai kiếp này. Em chẳng tìm thấy hạnh phúc gì nữa ngoài việc cố gắng tồn tại. Em đã cố gắng rất nhiều nhưng sau tất cả chỉ còn lại mình em. Em vẫn cứ đợi chờ cho hết kiếp người. Em vẫn cứ đợi ở một góc cuộc đời cho đến một ngày em rời khỏi thế giới này tìm thấy một thế giới khác. Em vẫn sống như thế, cứ bơ phờ sau mỗi ngày làm việc. Vẫn cảm thấy kiếm tiền là một lẽ tất nhiên. Vẫn sống mà chẳng cần điều gì. Vẫn sống cuộc sống mà con người còn sống phải sống. Chẳng vồ vập quá, chẳng ưu ái quá, chẳng nhiệt tình quá cũng chẳng thích thú quá. Em vẫn sẽ là em của trước kia lạnh ngắt với thế gian chờ phai kiếp này.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Ngày...tháng...năm...
Vậy là đau lòng rồi khi mà người đầu tiên tớ có tình cảm lại là người của một người khác mà tớ biết. Đau lòng rồi.
Ngày...tháng...năm...
Cậu rời đi rồi, tớ thấy nhớ nhưng không dám nói gì.
Ngày...tháng...năm...
Cậu nắm lấy tay tớ rồi. Tớ thấy hạnh phúc. Nhưng mà hãy đợi tớ, đợi tớ hoàn thiện hơn, chúng ta sẽ không phải rời xa.
Ngày...tháng...năm...
Cậu rời đi một lần nữa, lần này khi cậu đi tớ đã dám nói muốn giữ cậu lại. Nhưng cậu vẫn rời đi. Tớ đau lòng. Nhưng cậu hãy chờ tớ hoàn thiện hơn để tìm cậu.
Ngày...tháng...năm...
Cậu không chờ tớ. Cậu có người khác rồi. Cậu chọn được người khác rồi. Tớ đau lòng. Nhưng mà tớ cũng vẫn sẽ mừng cho cậu. Cuối cùng thì cậu cũng đã tìm cho mình được một người mà cậu muốn và cần rồi.

Hôm nay rất đẹp cậu ạ. Một ngày đẹp nhất để tớ rời xa cậu. Tớ không thể cố gắng được gì nữa. Cậu không còn ở đó một mình nữa. Cậu đã muốn đi cùng người khác rồi. Tớ chấp nhận thôi và tớ rời đi.
Tớ đã cố gắng nhiều lắm cậu ạ. Tớ cố gắng hoàn thiện hơn để được cùng cậu. Tớ đã nén đau, ném cả những cảm xúc khác để cố gắng. Mỗi ngày trôi qua là thêm một ngày tớ dần hoàn thiện. Nhưng bây giờ tớ hoàn thiện rồi tớ cũng không tìm được cậu nữa. Cậu đã đi vào cuộc đời của người khác mất rồi. Cậu đã đẩy tớ ra khỏi cuộc đời cậu, ra khỏi cái vòng có cậu. Tớ cố gắng ở lại nhưng không được nữa. Tớ phải chấp nhận thôi. Tớ chấp nhận gạt bỏ đi mọi mong muốn được cùng cậu. Tớ từ bỏ đi mọi sự cố gắng hoàn thiện để đến bên cậu. Tớ hoàn thiện rồi thì cũng có tìm được cậu nữa đâu. Tớ chẳng biết mình đã cố gắng nhiều chưa, đủ chưa nhưng có lẽ là đủ rồi. Một mình tớ cố gắng thì làm sao mà đủ được hả cậu. Cậu đã muốn đi thì cậu cần gì lời tha thứ của tớ. Cậu đã thật lòng thì cậu đã không có người khác như thế.
Cậu à, tớ khóc, tớ đau lòng. Nhưng đau đến đâu tớ cũng phải đi thôi. Bước ra khỏi cái vòng có cậu, cậu đã dùng hết sức để đẩy tớ ra đến vậy, thì tớ bước ra thôi. Một giấc mơ về một gia đình tớ gửi lại cậu và cô gái cậu lựa chọn. Tớ không mơ về nó nữa. Cái gì không thể hoàn chỉnh được thì tớ không cố gắng nữa. Tớ buông xuôi tất cả rồi. Cậu yên tâm hạnh phúc đi nhé. Tớ sẽ không chạm vào những gì là của cậu nữa. Thế giới của cậu giờ đây đã bao phủ bởi người khác mà không phải tớ. Thôi tớ trả cậu về với nơi đó, nơi không có tớ.

Cậu à nếu như có một thế giới khác, một cuộc đời khác tớ muốn gặp lại cậu. Khi đó tớ sẽ thật hoàn thiện để đến bên cậu. Cậu cũng sẽ thật hoàn thiện để đón đợi tớ. Chúng ta sẽ không rời xa nhau nhes1 Nếu như có một thế giới khác như thế, tớ nhất định sẽ cố gắng hoàn thiện thật nhanh để được cùng cậu.
Hôm nay rất đẹp cậu ạ. Hôm nay khi tớ thức dậy tớ vẫn nhớ cậu rất nhiều nhưng tớ hiểu rằng cậu đang ở một thế giới khác. Thôi hôm nay tớ vùi mình vào những nơi không cậu. Tớ quên mình bởi những điều tẻ nhạt. Hôm nay tớ chọn rời xa cậu. Chọn ngày đẹp nhất để rời xa.
Nuối tiếc, hối hận, giận hờn, ghen tuông...tất cả tớ không giữ lại nữa. Tớ tối qua đã khóc đến lả người thì sáng nay tớ vẫn tô thêm màu son đỏ trên môi. Tớ trưởng thành rồi, dù cho cuộc đời có quay lưng lại với tớ thì tớ vẫn phải vui cười đón nhận. Buồn quá thì tô thêm son. Màu đỏ không dành cho tớ thì tớ tự tạo màu đỏ cho mình.

Cậu à, tớ đi đây. Cậu hạnh phúc với người ta đừng vô tình nhớ đến tớ. Cứ mặc tớ nhớ cậu, thương cậu và yêu cậu một mình, một đời. Tớ sẽ chờ cậu ở một cuộc đời khác khi mà cả hai chúng ta hoàn thiện hơn. Còn bây giờ tớ buông tay, tớ thôi cố gắng. Tớ thôi mong muốn. Tớ cất tất cả vào tim mình, vào góc khuất của mình, vào chiếc mặt lạ mà tớ sẽ mang. Cậu từ đây sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười của tớ nữa thôi. Những gì dang dở tớ sẽ mãi khắc ghi. Những gì không thể làm cùng cậu tớ sẽ mãi cất đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một cuộc đời khác. Và khi đó tớ sẽ làm tất cả với cậu.
Cậu rồi sẽ trở thành một người chồng, người cha tốt. Cậu rồi sẽ có được những thứ cậu muốn. Cậu rồi sẽ hạnh phúc cùng với thế giới cậu mong chờ. Tớ chỉ đứng xa và ngưỡng vọng cuộc đời như thế với cậu ở một thế giới khác. Đêm đến tớ vẫn nhớ cậu thật nhiều. Đêm đến tớ vẫn chờ đợi tiếng bước chân cậu. Đêm đến tớ lại khóc vì nhớ, vì yêu cậu. Nhưng ban ngày tớ sẽ lại là một màu đỏ đón chờ mặt trời. Một mặt trời đã rời bỏ tớ, chỉ chiếu rọi vào cuộc đời tớ ngắn ngủi. Một đoàn tầu đã rời bỏ sân ga này đi. Tớ đóng của lại ga tàu này. Tớ không đón thêm đoàn tàu nào nữa. Sân ga này chỉ đón cậu. Cậu qua rồi thì nó sẽ đóng lại. Thế giới khác chúng ta sẽ là điểm cuối của nhau. Thế giới khác tớ sẽ hạnh phúc cùng cậu. Thế giới khác chúng ta sẽ cùng nhau vui buồn, sướng khổ. Thế giới đó tớ sẽ hoàn thiện hơn. Và từ giờ tớ mong giấc ngủ triền miên. Cậu hãy yên tâm mà hạnh phúc đi. Tớ sẽ chọn cách hạnh phúc cùng cậu ở một cuộc đời khác. Còn cuộc đời này tớ đã chọn một ngày đẹp nhất để rời xa.
Dương Tứ Bình

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Tưởng rằng đã đau đủ rồi. Tưởng rằng đã khóc đủ rồi. Tường rằng sau khi bị sỉ nhục, sau khi bị phũ phàng đã có thể gạt đi mà tiếp tục sống được rồi. Nhưng không phải, tất cả vẫn nguyên đó, vấn đau đó, vẫn nước mắt đó và vẫn như người không hồn đó.
Tưởng rằng khi dồn hết sức mình vào làm việc chỉ với mục đích duy nhất là tiền sẽ khiến lòng em bớt nhớ nhung, sầu muộn. Tường rằng mọi thứ sẽ cứ thể êm đềm trôi đi, không cần ai đón đưa, không cần ai quan tâm, chẳng cần ai hỏi chuyện. Tưởng rằng rồi thì mọi thứ cũng sẽ qua đi như thế, qua đi chậm chạp nhưng sẽ vơi bớt đi nỗi đau.


Em nhớ Anh!
Nhưng mà chẳng phải đâu. Em dẫu có vắt hết sức mình cho một ngày làm việc cũng chẳng thể yên giấc mỗi đêm khuya. Em dẫn dặn mình chỉ cần kiếm tiền là được cũng không thể thôi nhớ anh. Em nhớ Anh! Nhớ rất nhiểu. Em chẳng thể đòi hỏi được thấy anh dù chỉ là vô tình. Em chẳng thể hét lên cho vơi đi nỗi nhớ ấy dù rất muốn. Em chỉ có thể chôn chặt nó trong lòng, mỗi đêm lại âm thầm khóc với nỗi nhớ mà ban ngày em đã cố gắng gạt bỏ đi. Thời gian chúng ta ở cạnh nhau được bao lâu? Thời gian đó có lâu đâu mà sao em lại nhớ lâu đến thế này? Người đã chẳng còn nhớ tới còn có một người âm thầm chờ đợi, âm thầm nhớ nhung nữa mà sao lòng em vẫn không yên. Em chẳng còn tìm kiếm những bóng hình quen quen khi đi đường. Em chẳng còn mong chờ người online khi em làm việc. Em chẳng còn đi vào con đường mà trước đó em đã từng cùng anh. Bởi em biết rất rõ, anh chẳng bao giờ xuất hiện ở những nơi có em nữa. Anh chẳng bao giờ quan tâm xem em có đi làm hay không nữa, dù anh có online đó thì cũng vẫn chỉ là sự im lìm đáng sợ. Dù cho em có cố gắng tìm lại con đường đó nữa thì cũng chỉ còn lại mình em bơ vơ ở đó mà thôi. Tìm lại làm gì những nơi đó, ngó nhìn làm gì người qua đường. Thế giới của em giờ đây chỉ còn lại mình em. Em chẳng còn thiết tha gì với việc mở miệng nói chuyện với bất cứ ai. Em chẳng thiết tha gì những buổi gặp mặt tẻ nhạt. Em cũng chẳng cười, vui gì đâu mà cứ chưng bộ mặt cười giả dối. Em lặng thầm với cuộc sống không anh. Rồi thì em sẽ phải quen với nó. Em sẽ vẫn mệt lả sau một ngày vì làm việc và học tập. Em cũng sẽ vẫn uống thêm một lon bia ru mình vào giấc ngủ. Em vẫn sẽ chỉ một mình với thế giới mà không ai đủ tự tin để bước vào.


Có cách nào để em bớt đau hơn không?
Anh đừng nghĩ rằng anh đang làm như thế là chứng tỏ anh bình thường với em. Chúng ta chẳng thể bình thường làm bạn được nữa đâu. Em không phải là cô "bạn" đó của anh. Hai người có thể làm bạn vì hai người chưa bao giờ nắm tay nhau, chưa bao giờ ôm chặt lấy nhau. Hai người chỉ như sự cảm mến ban đầu và dần dần kết thúc. Còn em, em đã nắm tay anh, em đã được ôm rất chặt và rồi thì em bị bỏ lại chỉ bằng một dòng tin nhắn. Em chẳng thể tha thứ cho anh sau tất cả những gì anh đã làm mà yên tâm làm bạn đâu. Em vẫn muốn biết anh ra sao, sống thế nào, vui hay buồn, ăn no hay không? Nhưng làm bạn với anh em tuyệt nhiên không muốn. Anh chưa bao giờ chân thành muốn làm bạn. Anh đối với em theo cảm xúc của riêng anh, lúc thích lúc không. Anh chỉ biết một mình anh dễ chịu khi buông những lời lẽ bản thân muốn. Anh chỉ muốn mình anh được bình yên và vất bỏ em lại. Cảm giác bị vất bỏ nó đau đến vô thường. Cảm giác bị bỏ lại nó lạc lõng, bơ vơ và mất hết phương hướng. Cảm giác đó anh có hiểu được không? Hiểu làm sao được vì trước giờ anh luôn là kẻ ra đi, đã bao giờ làm kẻ ở lại đâu mà hiểu những thứ cảm giác ấy.


Em đã tìm anh rất lâu rồi. Rất nhiều lần lang thang chỉ muốn vô tình tìm thấy anh. Nhưng em không tìm thấy. Em muốn thay đổi số phận của chúng mình khi tìm thấy anh. Trong 7 tỷ con người này em cần anh. Trong 7 tỷ con người này em chỉ muốn có anh. Nhưng em chẳng có được. Em chẳng tìm được. Anh đã bao giờ tìm em chưa? Chưa, em vẫn ở đó, nguyên một vị trí chỉ cần tới là có thể tìm được. Nhưng anh chẳng bao giờ tìm. Đừng xin lỗi hay cảm ơn em bất cứ điều gì nữa. Anh chẳng thật lòng với những lời đó đâu. Vì nếu con người ta thật lòng muốn xin lỗi ai đó, họ sẽ k làm như anh. Họ sẽ không im lặng như anh, họ sẽ chẳng để người khác sống với nỗi đau đó lâu đến thế.
Em vẫn dặn lòng mình chờ anh. Nhưng em biết anh chẳng trở về nữa. Em cứ mặc mình chờ đợi như thế. Em vẫn mặc mình với những ham muốn cùng anh. Em vẫn để kệ mình với mong muốn được gần anh. Và em cũng cứ mặc mình đau lâu đến thế. Có cách nào mang anh về lại bên em không? Có cách nào khiến em thấy cuộc sống này đáng để em cố gắng nữa không? Có cách nào để em bớt đau hơn không? Có cách nào để em được yên giấc không?Có cách nào để em được ở bên anh không? Em không muốn để anh lại một mình và cũng không muốn mình chỉ còn lại một mình. Mình có cách nào thay đổi được không? Anh có cách nào thật lòng với em không?Có hay không?

Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

Đến cuối cùng thì tớ cũng chấp nhận buông bỏ thứ tình cảm tầm thường của tớ rồi. Cậu vui chứ? Cậu chắc chắn sẽ vui thôi vì tớ sẽ không xuất hiện trong cuộc đời của cậu nữa. Tớ sẽ thực hiện điều đó cậu ạ, tớ nhất định sẽ làm được.
Cuối cùng thì thứ tình cảm tầm thường và rẻ tiền này cũng phải nói lời từ tạ với người vương vấn hơn một năm qua. Tớ yêu cậu hơn một năm và cậu đáp trả tớ một ngày. Tớ không trách cậu nhưng tớ trách tớ nhiều lắm. Tớ trách tớ đã cố gắng tìm đến cậu như một kẻ ăn xin sự thương hại. Tớ trách tớ đã cố gắng níu giữ một người mà tớ là một thứ tầm thường đến đáng xem thường. Tớ giận chính mình đã không nhận ra tất cả những điều đó.Cậu yêu tớ bằng một tình yêu chưa đủ lờn. Cậu chưa đủ dũng cảm để dành tình cảm cho riêng mình tớ. Cậu vẫn thế, vẫn cứ tốt với tất cả và phũ phàng với tớ. Tớ cũng không hơn gì cậu, tớ trẻ con cứ ngây thơ nghĩ rằng cứ yêu một người thì phải ở cạnh người đó. Tớ đã dần trưởng thành hơn rồi cậu ạ, tớ đã bắt đầu thấy thanh thản hơn khi nghĩ đến một buổi sáng thức dậy không được nghĩ đến cậu nữa. Nói thì nói vậy nhưng lòng tớ vẫn đau buốt khi nghĩ tới khoảng cách của chúng ta. Chúng ta cách xa nhau cả một đời rồi cậu ạ. Tớ sẽ chẳng thể nhớ hết tất cả những gì thuộc về cậu khi thời gian dần bôi xóa chúng. Tớ sẽ chẳng thế nhớ nổi gương mặt cậu khi mà cậu dần ít xuất hiện trong giấc mơ của tớ. Tớ sẽ chẳng biết gì về cậu khi mà tất cả những người bên cạnh tớ có liên quan đến cậu tớ xem như chưa tồn tại. Tớ vẫn đau lòng khi nghĩ ngày mai thức dậy sẽ lại thêm một ngày thời gian bôi xóa đi chúng ta. Nhiều lúc tớ tự nghĩ nếu như có kiếp sau thì chúng ta có gặp lại nhau nữa không? Nếu như có kiếp sau tớ vẫn sẽ chọn lựa tình cảm này dành cho cậu, nhưng tớ sẽ chỉ đứng từ xa để không bị tổn thương nhiều như thế này nữa.


Cậu nói với tớ về việc tớ tầm thường lắm, tớ đáng để xem thường lắm. Nhưng cậu đã vì một người cậu nói là " bạn" đó mà thấy thoải mái tổn thương tớ. Cậu nghĩ chữ "bạn" đó là gì hả cậu? Ừh thì là bạn. Vì người bạn đó cậu sẵn sàng coi thường tớ mà. Người bạn đó của cậu tớ vẫn thấy đây, nhưng tớ đã chẳng còn coi người đó là bạn nữ. Người đó cũng có những tính toán khi kể với tớ tất cả những gì đã diễn ra của hai người. Người đó với tớ cũng coi như không còn tồn tại nữa. Cậu cứ thoải mái với chữ "bạn" đó đi, tớ mệt rồi tớ không quan tâm nổi nữa đâu. Tớ sẽ nhắm mắt, bịt tai lại để chẳng nghe, chẳng thấy và chẳng nghĩ nhiều hơn nữa. Tớ đã, đang và sẽ làm thế rồi cậu ạ.
Cậu có vui không? Từ nay không còn tớ ngày ngày nhắn tin làm phiền nữa cậu có vui không? Tớ không vui cậu ạ. Tớ cứ nhớ cậu như thế. Một ngày với tớ bây giờ mệt mỏi vô cùng. Tớ cần, rất cần tiền và tớ chẳng còn có thời gian nói chuyện với những người tớ muốn nói nữa. Một ngày tớ thấy mình kiệt sức với công việc kiếm tiền. Thì ra dốc hết sức mình để kiếm tiền nó lại mệt mỏi đến thế. Nhưng dù sao thì tớ vẫn kiếm tiền 30 ngày trên 1 tháng và 12 tháng trên 1 năm. Tớ phải có trách nhiệm nhiều hơn với gia đình tớ, với tương lai của tớ cậu ạ.
Nhưng cậu biết không, tớ mệt. Tớ mệt lắm khi ngày ngày miệt mài với kiếm tiền, đi học. Tớ thấy mình kiệt sức khi mỗi giấc ngủ đều chẳng thể yên. Từ ngày cậu đi tớ đã không còn ngủ ngoan được nữa. Tớ vẫn cứ đợi chờ, trông ngóng. Bây giờ tớ vẫn thế. Tớ mệt đến lả người sau mỗi ngày làm việc, sau khi kết thúc giờ học. Tớ vẫn lao về nhà, vẫn một mình ăn vội những bát mì và lên giường đi ngủ. Tớ vẫn chẳng thể ngủ được sâu khi mà tớ mệt đến chẳng còn sức nghĩ được gì. Tớ đã uống đến say mềm, một mình uống đến mức ói hết tất cả những gì trong bụng ra sau mỗi ngày làm việc và học tập mệt mỏi đó chỉ để mong tìm lại giấc ngủ ngoan. Nhưng không được cậu ạ. Tớ mệt, thật sự rất mệt.
Tớ muốn kêu lên với cậu tớ mệt như thế nào, tớ muốn cậu chạy đến bên tớ, ôm tớ vào lòng rồi ru nhanh giấc ngủ sâu. Nhưng bây giờ điều đó chỉ có trong mơ nữa thôi cậu ạ.


Cậu muốn người khác hiểu cậu nhưng cậu lại chẳng muốn mất đi thứ gì. Cậu muốn cái chữ  "bạn" với cô gái đó bằng cách hi sinh tớ. Ừh không sao đâu vì dù sao trong mắt cậu tớ cùng đã bị xem thường rồi. Tự trọng cuối cùng còn sót lại trong tớ là phải rời đi. Thật ra nơi đó chỉ còn lại có một mình tớ đứng nhìn cậu ngày một đi xa. Nhưng hôm nay tớ cũng phải đi rồi. Nơi xa thế cậu có quay lại nhìn tớ một cái không? Thì ra tình cảm một mình sẽ bắt đầu và kết thúc bằng chính bản thân mình. Tớ thấy mệt lắm cậu ạ. Tớ mệt vì việc kiếm tiền. Tớ mệt vì chẳng còn cậu ở đây. Tớ mệt vì thế giới của tớ chẳng ai đủ kiên nhẫn cũng như tấm lòng để bước vào. Tớ khóc, khóc hàng đêm, khóc trong những cơn say và tớ nhớ cậu. Cậu giống như một liều thuốc xoa dịu cơn sốt của tớ khi tớ chỉ có một mình. Nhưng bây giờ tớ ốm, liều thuốc đó đã đi rồi, chẳng thể khỏi được đâu. Cậu đi mang theo cả trái tim tớ, mang theo cả mong muốn được hạnh phúc của tớ. Cậu đi cậu mang theo tất cả những gì tớ có.
Mẹ tớ muốn tớ phải lập gia đình cậu ạ. Mẹ tớ đã muốn tớ hãy chấp nhận người đó và lập gia đình càng sớm càng tốt. Tớ chống đối bà. Lòng tớ lạnh ngắt khi nghĩ đến những chuyện đó. Kể cả khi cậu còn ở bên tớ thì tớ cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lập gia đình dù là với cậu. Tớ chỉ muốn yêu còn chuyện lập gia đình hãy để tương lai xa nào đó, tớ không muốn nghĩ đến. Mẹ tớ muốn tớ hãy kết hôn thôi. Tớ chống đối bà bằng cách chẳng trở về nhà nữa. Và tớ cần tiền, cần thật nhiều tiền để sống cuộc sống mà tớ muốn. Tớ phải sống cuộc sống mà tớ muốn, tớ không thể để bị cầm tù trong cuộc hôn nhân mà tớ chẳng có lấy một chút cảm giác. Dù sao thì tim tớ nó đã chết theo những bước chân rời đi của cậu rồi.

Tớ đã để cậu được bình yên với chữ "bạn"của cậu. Tớ đã chấp nhận việc cậu vì người khác mà sỉ nhục tớ. Tớ cũng chấp nhận cậu coi thứ tình cảm của tớ là rẻ tiền. Tớ chấp nhận tất cả rồi cậu ạ. Cậu cứ sống với thế giới của cậu đi. Cậu hãy cứ vui vẻ với thế giới của ai đó nữa đi. Thế giới của tớ cậu đã không muốn bước vào ngay từ đầu rồi thì giờ đây nó vẫn đóng chặt cửa để tự mình cào cấu mình. Tớ sẽ không bi quan đến mức muốn từ bỏ cả sự sống như những ngày qua nữa đâu. Tớ sẽ cố gắng chống lại số phận, tớ sẽ nắm lấy số phận trong tay mình. Rồi thì sẽ có ngày tớ độc bước trên con đường mà tớ đã muốn đi cùng cậu. Rồi thì sẽ có ngày tớ sẽ nhìn thấy cậu chung đường với người khác. Rồi thì sẽ có ngày tớ sẽ nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cậu với chữ "bạn" của cậu. Rồi thì có một ngày nào đó tớ sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của cậu. Chúng ta sẽ có một ngày chẳng chung một thành phố, chẳng vô tình nhìn thấy nhau. Rồi thì tớ sẽ lại sống với cuộc sống có bia làm bạn mỗi đêm khuya khi nhớ ai đó. Tớ sẽ lại sống với việc chỉ mìm cưởi chứ chẳng bao giờ nói câu gì. Tớ sẽ sống bằng tất cả sức lực mà mình có để kiếm tiền, để chịu trách nhiệm với những quyết định của tớ. Rồi thì tớ cũng phải rời đi!
C.P.H

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Từ lúc nào tôi đã quen với việc ngày ngày làm phiền một ai đó. Từ lúc nào tôi đã quen với việc có bất cứ điều gì khó khăn sẽ cố gắng nói với ai đó. Từ lúc nào tôi đã quen với việc trong lòng tôi chỉ có một mình ai đó. Từ lúc nào tôi đã biết mình chẳng còn là mình trước kia nữa.
Hạnh phúc mong manh
Có nhiều hơn một lần tôi muốn được hạnh phúc cùng với một ai đó. Tôi đã cố gắng gạt bỏ đi tất cả, tự trọng, xấu hổ chỉ để mong hạnh phúc với một ai đó. Người đó đến bên tôi trong những ngày thu rất đẹp. Người đó chở tôi đi trên con đường mà tôi đã có đến n lần đi một mình. Thì ra hạnh phúc chỉ có thế, chỉ cần là người đó thì dù là thế nào, ở đâu tôi cũng có cảm giác hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc nó mong manh lắm. Nó mong manh hơn cả những sợi lụa hay màng tơ nhện. Hạnh phúc nó chẳng có tên, chẳng có hình và nó chẳng lâu.


Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình thật lòng thương, thật lòng yêu, thật lòng quan tâm thì một ngày nào đó người đó cũng sẽ thật lòng yêu, thật lòng thương và thật lòng quan tâm tôi. Tôi đã dành nhiều ngày tháng của mình chỉ để âm thầm yêu thương người đó, âm thầm mà chưa một lần mong muốn được đáp trả. Tôi đã ngỡ người đó đã thật lòng cùng mình, tôi cứ ngỡ tôi đã có được thứ mình muốn. Nhưng mà ở đời chẳng ai có thế cướp đi của ai cái gì. Tôi đã thèm muốn thứ của người khác, tôi đã cố tình giành lấy thứ của người khác và cái giá của tôi phải trả đó là sự dối trá.
Tại sao người lại dối tôi?
Tôi đã tự hỏi như thế bao nhiêu ngày từ lúc tôi biết người và cô gái của người ngày càng mặn nồng bên nhau. Tôi có làm gì sai sao? Đúng rồi tôi đã thèm muốn thứ của người khác và cuối cùng thì thứ tôi muốn đó đã, đang và sẽ mãi là của người khác chứ chẳng bao giờ là của tôi.
Cảm giác bị người mình yêu thương phản bội nó đau hơn vạn lần người đó rời đi, nó đáng sợ hơn vạn lần không được thấy người đó. Tôi đã tự cào cấu tâm trí mình nhiều ngày liền, tự ru lòng mình nhiều ngày liền rằng đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Nhưng không, đó chẳng phải hiểu lầm. Rõ ràng và rành mạch, người tôi yêu thương đã mang tôi ra làm một thứ thuốc thử với tình yêu của họ. Người tôi yêu thương bao lâu nay đã biến tôi thành thứ trò chơi mà trong trò chơi này tôi nhận hết chua cay. Người đó nhẫn tâm mang tôi ra làm trò tiêu khiển hay do tối đáng bị như vậy vì tội thèm muốn thứ của người khác?
Tôi thấy mình đau khổ đến cùng cực mỗi khi nghĩ đến điều đó. Tôi thấy giá như mình đừng có tồn tại nữa thì tốt biết mấy. Tôi cảm thấy thế giới này còn lại một mình tôi với nỗi đau mà bản thân không sao chữa lành được. Tôi chẳng biết mình phải sống thế nào cho đúng khi bản thân giống như con nhím bị nhổ hết gai. Tôi chỉ là một con nhím thu mình lại những năm tháng cuộc đời, rồi một ngày tôi nhổ hết những chiếc gai chỉ để mong gần người đó. Thế rồi thì người đó đã biến tôi thành một thứ trò chơi kinh tởm. Tôi chỉ còn lại những vết thương của mình, những chiếc gai đã nhổ chẳng thể mọc lại. Tôi đau đớn và hoang mang trước cuộc đời mình.


Mất đi người đó hay đúng hơn là chưa bao giờ có người đó với tôi không đau đớn bằng bị người đó mang ra làm trò thí nghiệm. Đến nằm mơ tôi cũng mơ thấy người đó đang hạnh phúc cùng cô gái ấy. Ừh nhỉ, họ là một đôi mà, họ đáng được ở bên nhau, tôi là thứ gì mà mong mà ngóng được hạnh phúc chứ?
Tôi cứ bước đi trên con đường của mình mà chẳng biết mình phải làm gì. Bảo tôi quên người đó đi ư? Làm sao quên được những điều người ấy đã làm với tôi. Nhưng bảo tôi nhớ người ấy ứ? Làm sao tôi có thể nhớ người đã đối xử với tôi như thế được? Tôi chẳng biết mình phải làm sao, chẳng biết thứ gì sẽ diễn ra tiếp theo trong cuộc đời tôi. Nhưng tôi đã chẳng còn tin vào thứ gọi là tình yêu ấy nữa, có thể tình yêu chỉ có với những người khác mà trừ tôi ra. Tôi chẳng đủ dũng cảm nắm tay ai được nữa. Tôi sợ, tôi sợ họ lại lừa dối tôi, tôi sợ họ lại mang tôi ra làm trò chơi. Với tôi mà nói trái tim tôi đã tan nát theo những dối trá của người đó rồi. Nó chẳng còn muốn điều gì từ hết thảy thế gian. Nó cứ thế đập để mà tồn tại.


Người ta nói hãy cứ cố gắng yêu thương hết mình đi rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn. Người ta nói cứ cùng nhau trải qua sóng gió đi, hạnh phúc sẽ ở cuối con đường. Người ta là ai mà lại dám nói như thế? Hạnh phúc không có ở cuối con đường đâu. Hạnh phúc chỉ là một thứ con người ta ảo tưởng ra mà thôi. Tôi đã cố gắng, rất cố gắng. Tôi muốn làm tất cả cùng người đó. Tôi biết người đó khó khăn và tôi muốn cùng người đó trải qua khó khăn. Nhưng rồi thì sao? Ừh người đó khó khăn thật nhưng người đó chỉ muốn trải qua với cô gái của người đó thôi, không phải tôi.
Tôi chỉ là một kẻ đứng ở một góc nào đó nhìn theo thứ hạnh phúc mà họ có, còn tôi tan nát lòng khi nhớ về những điều dối trá. Tôi đã không dám mở mắt lúc nửa đêm mỗi khi giật mình tỉnh dậy, tôi sợ tôi lại vơ lấy điện thoại và gọi cho người ấy. Tôi đã ôm thật nhiều việc để không có thời gian nghĩ về người đó khi tôi đi làm. Nhưng mỗi khi màn đêm đến tìm, lòng tôi lại trống rỗng và mệt mỏi. Tôi muốn được người đó ôm vỗ về an ủi động viên. Tôi muốn được ngủ ngoan trong tay người đó. Tôi muốn được cùng làm những việc nhỏ nhặt thường ngày. Tối vẫn cứ muốn người đó ở bên tôi. Đúng như câu thơ của một ai đó " đúng hôm quyết tâm ghét/ Thì tim đòi bao dung". Dù sao thì tôi đã chẳng thể quên được người đó, dù sao thì tôi cũng chẳng có được hạnh phúc cùng người đó. Có chăng chỉ là một khoảng thời gian vá víu bên tôi của người đó. Tôi chỉ là tạm bợ cho những ngày không có cô gái đó. Dù sao tôi cũng chỉ là thứ người ta vất bỏ bằng một tin nhắn điện thoại. Dù sao tôi cũng chỉ nhận được lời xin lỗi chẳng biết thật lòng hay không bằng 2 ký tự. Dù sao thì với một kẻ thèm khát thứ của người khác như tôi cũng đáng nhận được như thế. Hạnh phúc không có ở cuối con đường, tôi không tìm kiếm nữa mà tôi sẽ cố gắng tồn tại cho đến khi nào tôi không còn muốn tồn tại nữa.
C.P.H